Tin tức » HỘI NGỘ LỚP KH6 SAU 36 NĂM ANH RA ĐI...

HỘI NGỘ GIA ĐÌNH & LỚP KH6 ( 1980-1984)

Sau 3 năm 1 tháng đăng bức thư mà gia đình đã cất giữ 36 năm để tìm lại kỷ vật của anh trai thì hôm ngày 20/4/2017 như là xếp đặt tình cờ để lớp anh chị đọc được bức thư mà gia đình đăng, thế là kết nối hội ngộ trao kỷ vật cho gia đình ngày 23/4/2017. Thật là không ngờ được phải không các anh chị . Gia đình em cũng quá bất ngờ khi các anh chị giờ mỗi người mỗi nơi nhưng khi nhận được tin rất nhiệt tình tìm kiếm thông tin , hình ảnh để có cuộc hội ngộ hôm nay thật tuyệt vời .
Cảm ơn tất cả anh chị lớp KH6 đã đến họp mặt cùng gia đình chúng em , anh chị em mình chưa từng gặp mặt nhưng khi hội ngộ em cảm giác như có sợi dây bí ẩn gắn nối chúng ta lại với nhau : Thân tình, đầm ấm & hạnh phúc biết bao, không tiền bạc nào có thể đánh đổi được. Rất cảm động, rất hạnh phúc & rất cảm ơn!.
Cảm ơn các anh chị lớp KH6 đã đem đến kỷ vật cũng như những món quà mà các anh chị mang đến tặng gia đình em.

Nhân tiện đây em xin làm bài thơ 84 câu gởi đến các anh chị lớp KH6 & gia đình em dù không hay lắm nhưng em nghĩ nó mang ý nghĩa xuyên suốt những thông tin từ ngày 20/4/2017 đến nay mà em thu thập được từ các anh chị .

BÀI THƠ HỘI NGỘ 


Bao năm lưu giữ bức thư
Kỷ niệm duy nhất có từ về anh
Ba mẹ nuôi nấng trưởng thành
Con ngoan học giỏi vang danh khắp làng
Anh tôi đại học sang trang
Niềm vui lớn nhất trần gian đây mà
Cả làng chỉ có nhà ta
Con đậu đại học cả nhà ngất ngây
Ba Mẹ như đứng trên mây
Cúng mừng gia tổ mời ngay cả làng
Bà con chúc tụng bạt ngàn
Niềm vui chưa tắt ngỡ ngàng… trời ơi…
Ba Mẹ buồn quá con ơi
Mất thêm anh Miễn tóc rơi hết đầu
Anh tôi mới học năm đầu
Về quê thăm Mẹ dãi dầu dầm sương
Tháng sau sắp xếp vô trường
Điềm Quy và Miễn lên đường vô Nam
Thế nhưng mua vé khó khăn
Ba anh đành phải lăn tăn đi về 
Việc học không thể bỏ bê
Hôm sau “Anh” phải đón xê đi liền
Mới đi qua khỏi Phú Yên
Định mệnh xui khiến anh liền quy tiên 
Cả lớp anh Hễ làm liền
Viết thư chia sẽ bạn hiền ra đi…
Bàng hoàng không hiểu những gì 
Âu là số mệnh anh đi mất rồi…
Lá thư Mẹ cất đưa tôi
Đăng lên facebook tôi tìm bạn anh
Ba năm chẳng thấy tin lành
Gia đình vô vọng phải đành bó tay
Bất ngờ lớp họp tuần này
Chị Linh lại nhắc có ngày đến thăm 
Gia đình của Miễn bao năm
Anh chị áy náy chưa thăm lần nào
Các anh các chị xôn xao 
Chị Như tìm kiếm đi vào trang em
Linh thiêng anh chỉ cho xem
Kết nối anh chị cùng em đây mà
Thế là đầu mối gỡ ra
Anh Điềm , anh Tuấn về nhà tìm ngay
Lục tung ảnh cũ cả ngày
Cuối cùng tìm được giải bày bấy lâu
Kỷ vật tấm ảnh đen màu
Giá trị vô giá cùng nhau ngắm nhìn
Anh chị cung cấp thông tin
Gia đình em biết nữa tin nữa ngờ
Tấm ảnh lâu quá hơi mờ
Nên chờ kiểm lại để thờ cho “Anh”
Các anh các chị tìm quanh
Anh Điềm khẳng định là “Anh” đó mà
Cuối cùng anh Tuấn đưa ra
Tấm ảnh rõ nhất nhận ra “Anh” liền
Cả nhà vui sướng như điên
Mừng mừng khóc khóc điện liền cho Ba
Mẹ nói mẹ khóc cùng Ba
Các con cố gắng đưa Ba cùng vào
Gia đình bàn tán xôn xao 
Quyết định hội ngộ thế nào cho vui 
Sau khi hội ý bùi ngùi 
Thống nhất tổ chức cho vui tuần này 
Lớp anh hội ngộ lần này 
Sáu nam bảy nữ sum vầy cùng nhau 
Anh Hễ, anh Tuấn đến mau
Chị Linh, chị Thúy chở nhau đi cùng
Anh Hải, anh Đại vui mừng
Chị Như, chị Yến chúc mừng lẵng hoa
Nhà em vui sướng vỡ òa
Chị Thanh, chị Hạnh mắt nhòa đẫm mi
Anh Toàn , anh Mẫn cũng đi
Chị Loan sẽ đến cũng vì anh tôi
Gia đình xúc động bồi hồi
Chị em con cháu cùng ngồi hàn thuyên.
Gặp nhau như thể cái duyên
Trao nhau kỷ vật cùng khuyên nhau mà
Phát biểu cảm nghĩ nhà ta
Buồn buồn tủi tủi mắt mà rưng rưng
Lớp trưởng trao ảnh tượng trưng
Tất cả đôi mắt rưng rưng tuôn trào
Buồn vui lẫn lộn hôm nào
Hôm nay kể hết tự hào cùng nhau
Gia đình cùng lớp trao nhau
Món quà kỷ niệm về sau nhớ hoài.
HUỲNH THỊ TRƯỚC sáng tác Trưa ngày 24/4/2017