Tin tức » VIẾT CHO CON TRAI BƯỚC SANG TUỔI 18

VIẾT CHO CON TRAI BƯỚC SANG TUỔI 18

 

Ngày 25/11/2016.

 

Chàng trai của mẹ ! Hôm nay là ngày sinh nhật của con là thời khắc  bước sang tuổi 18 rồi đó ku ạ. Nhanh thật ! Thời gian như một cơn gió bay qua nữa cuộc đời của mẹ. Mười tám năm trôi qua mà mẹ cứ tưởng như mới hôm qua thôi. Mới ngày nào mẹ phát hiện con nằm trong bụng mẹ. Mới ngày nào con chào đời mà không hề báo trước cho mẹ vì con muốn sớm biết thế giới bên ngoài bụng mẹ như thế nào nên con chòi ra trước một tháng so với dự định. Mới hôm nào ,mẹ còn nhớ như in mới 3 giờ sáng mười tám năm về trước dưới cái gió se se mùa đông  Ba đèo mẹ đến bệnh viện Từ dũ mà mẹ cố gắng ôm cái bụng chịu đau còn con cứ đạp đòi ra thế giới bên ngoài Smile 

 

Mới hôm nào ….

 

Ngày 25/11/1998. Chị ơi ! Em đau bụng quá, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra đưa thẳng mẹ vào phòng hộ lý khám, cánh cửa khép lại để lại Ba bên ngoài với vẻ mặt lo lắng. Anh ơi ! Chị có dấu hiệu sinh em bé, chuẩn bị nhập viện anh nhé. Mẹ hốt hoảng vì còn hơn 1 tháng nữa mới đến ngày sinh nhưng sao lại như thế, mẹ được vào phòng cách ly , một phần mẹ lo sợ , một phần thì mẹ đang vật lộn với cơn đau mà con cứ đạp đòi ra ngoài bằng được. Mẹ cắn răng , hai tay bám vào thành giường , nước mắt lăn dài nhưng con thì thích thú đá qua đá lại mặc cho mẹ kêu la, con cũng lì lắm đó từ 3 giờ sáng đến 17h25 mới chịu chui ra ngoài. Ôi ! cái cảm giác nhẹ tênh khi nghe tiếng oe oe của con & giọng lanh lảnh của cô hộ lý vang lên : “con trai, 2.3kg” . Hết tập 1 con nhé Smile

 

 

Đầy tháng mà con rất ra dáng đàn ông rồi đó, mẹ rất vui , trộm vía con rất ngoan ngoãn nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ. Thế nhưng, mẹ chưa kịp mừng thì ba hôm sau mẹ lại phải vào nằm viện một tháng, lại thiệt thòi cho con rồi , đã sinh thiếu tháng, thiếu kg bây giờ lại phải thiếu sữa mẹ, dì Hai & các dì thay phiên chăm sóc con bằng sữa bột, mẹ lo lắm, nhớ con nhỏ mà nước mắt lăn dài đó ku ạ Frown

 

Rồi cái mốc bước đi lẫm chẫm  đầu tiên của con, cái mốc tiếng nói bật ra đầu đời của con, cái mốc vào mầm non, cái mốc vào lớp 1... cứ in hẳn vào trong trí óc của mẹ.

Từ ngày con đến trường mẹ hầu như vắng bóng với những cuộc vui để cùng ê a với con từ bài học đầu tiên, từ nét chữ ngệch ngoạc ban đầu mà con trốn viết với nhiều lý do : ngứa đầu , khát nước, ngứa lưng , rồi đi tiểu tiện … ôi chao nhiều lý do chính đáng quá mà hầu như các ku cậu đều trãi qua Cool, rồi lên lớp 2 con bắt đầu ý thức & chăm học hơn, lớp 3 của con là cái mốc mà suốt đời mẹ cũng không bao giờ quên : Con trai mẹ thi viết chữ đẹp nè , rồi viết thư cho ông bà ở quê hỏi thăm về cơn bão Chanchu 2006 càn quét  , đọc xong bức thư vừa cảm động vừa cười lăn bò mà sau này khi con lên cấp 3 mẹ đưa lại bức thư cho con xem, trời ơi xấu hổ lắm mẹ ơi…, rồi cũng năm lớp 3 con rất mê đọc truyện Đôrêmon , cứ mỗi kỳ ra mẹ lại mua cho con 1 quyển , có lần con chẳng hiểu giá trị một tờ tiền như thế nào con lấy mẹ tờ 500 k ra mua quyển truyện 10k còn dư lại bao nhiêu bỏ hết thùng rác Frown, tối về lại kể cho mẹ nghe . Trời ! mẹ chẳng la mắng con mà chỉ giải thích cho con hiểu & chỉ biết chặc lưỡi … rồi  đến cấp 2, cấp 3 nhiều thật nhiều  thật nhiều  kỷ niệm  đáng nhớ phải không con. Bây giờ mà con đọc lại những dòng này ôi chao  những kỷ niệm thời học sinh mà thiếu những việc như thế này thì chắc là nhạt nhẽo lắm đây.

 

Thế mà thoáng một cái 18 năm đã trôi qua .....

 

18 năm qua, mẹ và con giận dỗi nhau không ít lần rồi nhỉ. Nhưng mẹ biết, nước mắt của con cũng đã không ít lần rơi vì bị ba mẹ mắng. Ba mẹ cũng biết đã có lần con đóng cửa úp mặt vào gối khóc vì có thể con nghĩ rằng ba mẹ không yêu thương con hay là ba mẹ đã hiểu lầm con. Nhưng mẹ cũng tin chắc rằng con cũng biết những lần nước mắt mẹ rơi lặng lẽ sau mỗi lần la mắng con. Và sau mỗi lần như vậy thì mẹ con mình lại hiểu và gần nhau hơn phải không con. Mẹ biết chắc rằng , phía sau cái dáng vẻ bất cần của con  khi bị ba mẹ la mắng là một trái tim cực kỳ nhân hậu- tình cảm và sự hiểu biết cần có của một người đàn ông chân chính. Mẹ rất vui khi thấy con biết lo lắng khi mẹ đau ốm, biết chiều chuộng và dặn dò em gái, biết nghĩ đến ngày mai con là người trụ cột thay ba phải gánh vác việc gia đình... mẹ cũng đã hình dung ra đến cái ngày mà con “phản bội” tình yêu của mẹ để dành cho một cô gái trẻ đẹp hơn mẹ lúc đó Wink , chao ôi! Nghĩ đến đây chắc mẹ phải “ghen” với cô gái của con mất. Nhưng mà con yên tâm , vì con mẹ sẽ tình nguyện khi đó mẹ sẽ đứng sau cô ấy trong trái tim của con Cool 

 

Con trai iu của mẹ ! ngày mà mẹ ngồi sau chiếc xe gắn máy con chở mẹ đi là mẹ có cảm giác mất mát một cái gì đó rất thiêng liêng, giờ con đã đi được xe gắn máy con không phải ngồi sau ba mẹ chở đi đến trường hay kè kè bên con nữa, ba mẹ cảm thấy rất trống rỗng con ạ. Nhưng không, mẹ nghĩ đã đến lúc con phải tìm đường bay.

Khi con chuẩn bị hành trang vào đại học, ba mẹ và người thân tiển con ra sân bay đến một chân trời mới, với con có thể là rất hào hứng, nhưng với mẹ có thể nói một cách rất chân thật rằng : đó là một ngày có rất nhiều tâm trạng trong cuộc đời của mẹ, mẹ cảm giác rằng con đã vuột khỏi tầm tay của mẹ. Đó không đơn thuần là một ngày ba mẹ & người thân tiễn con vào trường đại học mà mẹ lại bận tâm một điều khác, đó là cảm giác ba mẹ đã đưa con vào một thế giới nguy hiểm hơn rất rất nhiều so với thế giới mà con đã sinh ra. Đúng, con đang bước vào đời với một thế giới phẳng và cũng đầy bất trắc, dù con đang sống trong một quốc gia hòa bình & số 1 thế giới. Hãy cảnh giác với những cạm bẫy đến vô cùng đang rập rình con , cũng giống cũng có rất rất nhiều cơ hội đang giang tay đón con. Nhưng mẹ khuyên con rằng con phải có nghị lực để thành công & trở thành công dân của toàn cầu tốt nhất con nhé. Ở thế hệ của ba mẹ 30 năm về trước, khi ấy ba mẹ cũng 18 tuổi với những bao nhiêu vật lộn của cuộc đời cuối cùng ba mẹ cũng về đích. Ở thế hệ con bây giờ , con trai của mẹ đủ cơ sở để làm như vậy: tiếng anh của con thì quá tốt, công nghệ thông tin thì trong tầm tay & con đường học thì thênh thang rộng mở. Nó khác hoàn toàn thế hệ của ba mẹ cách đây 30 năm phải không con. Chỉ có điều con phải đi như thế nào để về đích thành công mà thôi, đó là NGHỊ LỰC & ĐỘNG CƠ cho tuổi 18, hãy ước mơ và phấn đấu con ạ.

 

Con trai của mẹ ! ngày hôm nay là ngày con bước sang tuổi 18, và có lẽ đây là lần đầu tiên trong 18 năm qua mà cả nhà ta vắng trong ngày sinh nhật con. Sinh nhật con năm nay rất quan trọng trong các mốc cuộc đời của con nhưng mẹ lại  không thể nấu đãi con trong ngày sinh nhật trọng đại này Frown mà cũng không thể đưa con đi ăn hay mua quà cho con như mọi năm con nhỉ vì con hiện tại đang ở cách rất xa rất xa ba mẹ, nhưng mà con sẽ bất ngờ nhận được quà của mẹ mặc dù mẹ cách xa con nữa vòng trái đất, đó là món quà vô giá con à.

 

Sinh nhật tuổi 18 cũng lần sinh nhật minh chứng trong cuộc đời con trai mẹ bắt đầu cuộc sống tự lập Smile

Tuổi 18, một trong những dấu mốc đáng nhớ nhất trong cuộc đời của con người, là tuổi đánh dấu sự trưởng thành lớn trong cuộc đời con.Wink

Tuổi 18, điều đáng kể nhất là mọi giấy tờ của con không cần chữ ký của ba mẹ ở phần giám hộ nữa. Khỏe chưa? Smile

Tuổi 18,con trai của mẹ đã trở thành một công dân thực thụ & có tên trong danh sách cử tri khi bỏ phiếu Smile

Tuổi 18, con trai có thể đi du lịch một mình mà không cần sự bảo trợ của người lớn Wink

Tuổi 18, con có thể tự đứng tên để mở thẻ ngân hàng, tự do chưa ? Smile

Tuổi 18, con trai đã phải chịu trách nhiệm những hành vi của bản thân trước pháp luật nhà nước Frown

Tuổi 18, con trai của mẹ được phép học lái xe & được cấp bằng Smile.

Tuổi 18, con có thể tự khoác balo lên vai và đi tìm những nơi giúp con bớt căng thẳng & tránh xa cái ồn ào của đô thị Smile

Tuổi 18, là sự khởi đầu, vấp ngã là điều khó tránh khỏi nhưng sẽ khiến con vững chãi và rắn rỏi hơn trong bước đường mà con sẽ phải gặp không ít gập ghềnh Frown

Tuổi 18, thanh niên rồi đó con, con sẽ xa dần ba mẹ từ thời gian đến không gian dù cho ba mẹ muốn gần con nhưng không thể giữ con mãi bên mình được Frown

Mười tám tuổi rồi đó con à, con là người đàn ông thứ 2 của cuộc đời mẹ, con đường phía trước rộng thênh thang để cho con chọn lựa, phía sau con vẫn rất còn nhiều nhiều...mong chờ con. Hãy đi, hãy nhìn & hãy sống cho chính mình , đừng làm tổn hại mình và tổn hại người khác con nhé, con có thể mất “ ngọn “ nhưng đừng mất “gốc“ nhá thanh niên của mẹ.

 

Khi con 18 tuổi, con không ở bên cạnh ba mẹ nữa, con là cánh chim rời tổ , sải cánh bay đi... nhưng mẹ không nghĩ con là chim non chập chững, nhưng dù con có khỏe mạnh cỡ nào cũng có lúc mỏi cánh, lúc đó hãy về với mẹ con nhá. Với mẹ thì sau này dù có gì đi nữa, con cứ hãy dấn thân và trải nghiệm cuộc đời, xây tổ ấm của mình khi con cần, nhưng con luôn nhớ rằng có một mái nhà luôn mở cửa chờ đón con, đó là nhà của ba mẹ. Dù mẹ có ở bất cứ nơi đâu, dù mẹ đang giàu sang hay nghèo khó, con cứ trở về bên ba mẹ khi con muốn.

Con trai iu của mẹ ! với những thông điệp này làm hành trang cho con bước vào đời, với sự thông minh cần cù, nhạy cảm, với sự nổ lực phấn đấu của con , ba mẹ tin rằng con sẽ tìm thấy chỗ đứng vững chắc trong cuộc đời đầy chông gai này .

Hãy can đảm đối diện với cuộc sống này con nhé, nó không như một màu hồng con tưởng, khi có khó khăn gì thì con luôn nhớ rằng vẫn còn ba mẹ sau lưng nhé cún con.

Tuổi 18, bất ngờ nhưng rất đáng mong chờ....

Chúc con sinh nhật 18 vui vẻ với bạn bè con nhé.

Thương con, chàng trai bé bỏng của mẹ!.

Chào tuổi 18 của con ! Wink

                                                    TPHCM, 23h 55 ngày 25/11/2016.

                                              Mẹ yêu của con - Huỳnh Thị Trước

Một bài viết đong đầy nhiều cảm xúc!

Lòng mẹ là như thế - tất cả vì con - mãi mãi sẽ vì con!

con cứ đi - con cứ bay nhưng nếu chẳng may đôi chân kia có mỏi, đôi cánh kia có mệt

"thì hãy bay về với mẹ con nhé !"

Một thông điệp vô cùng sâu sắc!

Chaphuynhthi - 18/1/2017