Tin tức » 30 NĂM - MỘT CHẶNG ĐƯỜNG

Ngày 1/12/2015 đó là ngày ta sẽ chính thức nhận quyết định chờ hưu sau hơn ba mươi ba năm làm việc,một cảm giác cũng thật khó tả buồn vui xen lẫn.

Một chặng đường đã kết thúc nó cho ta cũng nhiều một mái ấm gia đình, một thiên thần bé nhỏ nhưng nó lấy đi của ta cũng không ít cả một tuổi trẻ và sức lực.

Ngoảnh lại sau lưng có nhiều điều ta còn tiếc nuối nhưng đó là thời cuộc ta phải biết chấp nhận nó nhưng bù lại ta có được một gia đình bé nhỏ nơi đó cho ta góc bình yên, một đại gia đình thật hạnh phúc biết yêu thương biết đoàn kết mà khi nào cảm thấy mệt mỏi đó là nơi đầu tiên ta muốn dừng chân ở đó có Người cha, Người mẹ dõi theo từng bước chân của ta trong suốt cuộc đời dù nắng hay mưa mẹ cha vẫn là cái ô cho ta che chở.

Ta sẽ trở lại nơi đó sau hành trình dài tìm nơi lập nghiệp để tạ ơn tổ tiên ông bà cha mẹ đã soi sáng cho con đường ta đi. Con đường mà giờ đây ngoảnh lại ta cảm thấy một chút giật mình với cái tuổi mười tám dại khờ mà ta đã vượt qua đầy hoa hồng nhưng cũng đầy chông gai.Ta đau với nỗi đau mất mát, ta buồn với nỗi buồn vô tận mà khó có ai hiểu hết nổi lòng của ta lúc đó và đến tận bây giờ, đó là sự ra đi quá đột ngột của người anh trai thân yêu đã làm ta vô cùng hụt hẫng và suýt nữa thôi là con đường ta đi đã là dang dở. Hãy cho ta một dòng tâm sự với Người anh thân thương ấy -  Anh Năm thân yêu ơi ! Anh và em đã xa cha mẹ vào một thời điểm khó khăn nhất và cũng là ngọn đuốc để soi sáng con đường cho các em nhưng hôm nay  trên tay  cầm "quyết định chờ hưu"  lòng em vô cùng khó tả, em vui với tư cách là một người lính hoàn thành nghĩa vụ của mình em buồn vì em đã đi gần hết chặng đường nhưng còn anh....không được may mắn như thế ! buồn quá phải không anh ?! Một chặng đường đã kết thúc buồn vui xen lẫn là thế đó anh thân yêu ơi ! 

TPHCM - 11/11/2015

Chaphuynhthi