Tin tức » CUỘC SỐNG MƯU SINH CƠM ÁO GẠO TIỀN

 

 

 

Cuộc trò chuyện lúc 0h30 ngày 30/08/2013

Tôi đã hăng hái đi từ Vũng Tàu về Sài gòn vào buổi đêm ngày 30/08/2013 để chuẩn bị cho chuyến bay công tác về Quê Choa - Nghệ An. Không khí Sài gòn thật náo nhiệt, dòng người qua lại ngược xuôi dưới ánh đèn neon sáng choang của đường phố, trong dòng người ngược xuôi có biết bao nhiêu người phải xa quê hương để mưu sinh cuộc sống, lo cơm áo gạo tiền, mãi suy nghĩ về mọi người, về mình, mà tôi đã lái xe đến chung cư An Lộc lúc nào không hay biết, ngước nhìn lên đã thấy căn hộ của anh tôi, cũng là một người mưu sinh nơi đất khách quê người. Đất Gò Vấp cũng là nơi mà anh chị em, và các cháu của tôi đến an cư để lo toan cuộc sống, lo chuyện cơm áo gạo tiền.

Đến nhà anh tôi đêm đã về khuya, trong không khí ấm cúng, anh em tôi đã cùng làm vài lon bia hàn huyên tâm sự về cuộc đời, về cuộc sống, về kinh tế, về nghĩa tình cha mẹ, nghĩa tình anh em, nghĩa tình con cháu, về quê hương. Quê hương thật diệu kỳ biết bao.

Khung cảnh quá 1 giờ sáng thật là yên lặng và xao động lòng người, trong men bia rượu chếch choáng, anh tôi đã tâm sự và cũng là một câu hỏi đối với tôi " Cuộc đời của chú xa quê hương làm ăn, kiếm tiền, chú thử nhẩm tính được bao nhiêu năm xa quê hương và bao nhiêu lần chú về thăm quê" .

Ừ nhỉ nếu cứ tính 1 năm mình về quê 1 lần, trời ơi ! 10.950 ngày mình về thăm quê được khoảng 30 lần. Cuộc sống mưu sinh cơm áo gạo tiền đã lấy mất của mình đi rất nhiều thứ : thời gian, tuổi tác ......v....v....v....nhưng biết làm sao bây giờ.

CUỘC ĐỜI ĐÂU CHỈ CÓ CƠM NO VÀ ÁO ĐẸP

HVN (trích chuyện từ bàn nhậu với Mr.Khá)

nhỉ! Lại ừ nhỉ nữa rồi.

10.950 ngày chú đã về thăm quê khỏang 30 lần! Đọc xong bài của chú, anh lại tiếp tục mông lung " Đời này anh chị em ta sẽ còn gặp ba má mình bao nhiêu lần nữa?. Nếu mỗi năm ta về thăm ba má một lần. Nếu ba má còn sống 20 năm nữa thì ta cũng chỉ gặp được khỏang 20 lần nữa mà thôi !. Nhưng liệu Trời có thương được 20 năm ? Chắc anh chị em chúng ta không dám nghĩ tiếp"

Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mãi lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình : Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, tiếp khách khứa, bạn bè, lo cho con cái...

Nhưng thật sự chúng ta bận đến mức không còn thời gian dành cho ba má mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?

Nhớ có những lần bạn bè gặp nhau hỏi :" Mỗi năm mày về thăm gia đình được mấy lần" Những lúc đó ta cũng không bận tâm lắm, chỉ trả lời : " một, hai lần gì đó" rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, khi về quê giỗ Nội, Dượng Chín vỗ vai bảo : " Cô Dượng Bảy muốn tụi bây ở gần đâu đây, nhớ là gặp liền mới đã. Phải không anh Bảy?" Ba cười thật lớn, khoe miệng món mém bởi chỉ còn lợi hết răng "Ừ" một tiếng sảng khóai. Ta nghe xong chỉ cười cười mà không nghĩ ngợi nhiều.

Lúc trước, mỗi dịp về quê ta chẳng hiểu sao ba má cứ hỏi sao mấy anh chị em không cùng về cho vui :" Mấy đứa nó bận công việc hả". Ta chỉ cười, nói ba má thắc mắc làm gì có con trai trưởng về thăm và xin ba má giỏ xách VÀNG là được rồi. Ba lại cười lớn (và móm mém) nói " Cha bây"!

"CHA BÂY" tiếng nói chân quê cất lên làm ta xao động quá. Nó chứa đựng nhiều nỗi niềm lo lắng cho con cái, chứa đựng tình cảm bao la của ba má dành cho chúng ta. Ước gì ta được nghe được tiếng "Cha bây" cùng với nụ cười móm mém hơn 20 lần nữa nhỉ! Chắc là phải được thôi, nếu chúng ta không "BẬN"

Quê hương ơi, ta lại sắp gặp nhau nhé !

Sài Gòn, ngày 06/09/2013

khahv

Những dòng tâm sự của hai cậu em đã làm ta xao động cả lòng người. Đúng ! "cuộc đời đâu chỉ có cơm no và áo đẹp" nó còn có nhiều thứ để cho ta phải nghĩ suy...!!! mà nhất là những người phải làm con xa xứ....ôi, buồn lắm ! Ta rời xa vòng tay yêu thương cha me khi còn quá trẻ (mười tám đôi mươi) một mình nơi đất khách quê người không dễ chút nào ? Thấm thoát đã hơn 30 năm rồi ta không được phụng dưỡng mẹ cha đó là nỗi buồn lớn nhất người con xa xứ...!!! (còn tiếp)

Chapht